ADMIN MINH TRUNG

1 khách và 0 thành viên

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • DANH NGÔN

    Điều tra ý kiến

    XIN CHO BIẾT BẠN LÀ
    GIÁO VIÊN
    HỌC SINH
    SINH VIÊN
    KHÁC

    Ảnh ngẫu nhiên

    3f91dcd86d81.jpg Daythonvyda.swf Classical002.jpg Cfhgh.bmp Book_cover_girls_bi41098.jpg Bi41194.jpg B789.jpg AWKVLSOCA99LMTDCAIYZFY7CA1OQCPZCA4VA9L1CAMR6ZY2CA08Z223CA6THUXBCA3J0QGQCAK078QECA6MZ78PCAWV2BMMCAD1SE0QCA97ZDZQCAIAMYTTCA05UAV7CAG4R9HYCAGML4HTCAFAO6PNCA0JCNS5.jpg SONG_HUONG.flv 25zi39t.jpg Beautiful_205.jpg Nguyen_trai_42.flv Nguyen_trai_41.flv Ho_xuan_Huong.jpeg Video_Nguyen_Dinh_Chieu_1.flv Video_Cuoc_doi_va_su_nghiep_Nguyen_DInh_Chieu.flv Trang_giang.flv

    Liễu Chương Đài

    4219927679.jpg
    Nguồn:
    Người gửi: Minh Trung (trang riêng)
    Ngày gửi: 18h:18' 09-07-2011
    Dung lượng: 71.8 KB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả: Liễu Chương Đài trong tác phẩm "Đoạn trường tân thanh" của cụ Nguyễn Du, đoạn diễn ta nỗi lòng nhớ thương quê hương và tình nhân của nàng Kiều lúc ở lầu xanh, có câu: 

    Nhớ lời nguyện ước ba sinh, 
    Xa xôi ai có biết tình chăng ai? 
    Khi về hỏi Liễu Chương Đài, 
    Cành xuân đã bẻ cho người chuyên tay! 

    "Chương Đài" là tên một con đường ở thành Trường An bên Tàu. "Hỏi Liễu Chương Đài" là hỏi thăm cây liễu ở đường Chương Đài. Đây có nghĩa là hỏi thăm người tình nhân cũ (tức là nàng Kiều). 

    Sở dĩ có nghĩa ấy do điển tích ở tình sử: 

    Đời nhà Đường, Hàn Hoành tuổi trẻ nổi tiếng là một người tài danh. Nhà nghèo kiết, lấy một nàng kỵ nữ họ Liễu ở Chương Đài. 

    Mấy năm sau, quan Tiết độ sứ ở châu Thanh là Hầu Hy Dật mến tài, tâu vua xin Hàn Hoành làm người giúp việc. Bấy giờ, đương lúc nhiễu loạn, Hàn không dám đem Liễu đi theo, để nàng ở lại kinh đô, định chờ dịp tiện sẽ về đón. Nhưng trải qua ba năm trời, Hàn vẫn không về đón được. Nhân lấy vàng đựng vào một cái túi gởi về cho Liễu, kèm theo một bài thơ: 

    Liễu ơi, hỡi Liễu Chương Đài, 
    Ngày xưa xanh biếc, hỏi nay có còn? 
    Ví tơ buông vẫn xanh rờn, 
    Hay vào tay khác, khó còn nguyên xưa! 

    Nguyên văn: 

    Chương Đài Liễu! Chương Đài Liễu! 
    Tích nhật thanh thanh kim tại phủ? 
    Túng sử trường điều tự cựu thùy, 
    Dã ưng phan chiết tha nhân thủ. 

    Liễu được thơ cũng đáp lại: 

    Xanh non cành liễu đương tươi, 
    Năm năm luống để tặng người biệt ly. 
    Thu sang quyện lá vàng đi, 
    Chàng về biết có còn gì bẻ vin! 
    (Bản dịch của Trúc Khê) 

    Nguyên văn: 

    Dương liễu chi, phương chi tiết, 
    Khả hận niên niên tặng ly biệt. 
    Nhất diệp tùy phong hốt báo thu, 
    Túng sử quân lai khởi kham chiết! 

    Lời thơ trao đổi thành một điềm gở báo trước. 

    Một thời gian, Hàn được trở về triều, tìm Liễu không thấy đâu cả. Dò hỏi tin tức, thì ra Liễu đã bị viên tướng Phiên rất có công trạng với triều đình tên Sa Tra Lợi thấy nàng có sắc đẹp nên cướp mất. Nàng bấy giờ được luyến ái hơn hết cả mọi phòng. Hàn buồn bã vô cùng, nỗi nhớ thương không sao khuây được. 

    May có một tráng sĩ trẻ tuổi tên Hứa Tuấn thương xót tình cảnh của Hàn, tìm mẹo cứu được Liễu. Bấy giờ vợ chồng được xum họp đầm ấm như xưa. 

    (Theo Điển hay tích lạ-Nguyễn Tử Quang)

    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Liễu ơi, hỡi Liễu Chương Đài, 
    Ngày xưa xanh biếc, hỏi nay có còn? 
    Ví tơ buông vẫn xanh rờn, 
    Hay vào tay khác, khó còn nguyên xưa! 
     
    Gửi ý kiến